晚晴出行近村閒詠景物

宋代 陸游
雪雲吹盡木陰移,正是先生曳杖時。 老挬行將新長犢,空桑臥出寄生枝。 醫翁暮過囊探藥,筮叟晨占手布蓍。 誰謂人間足憂患,未妨古俗自熙熙。
xuě yún chuī jǐn yīn   zhèng shì xiān sheng zhàng shí
lǎo xíng jiāng xīn zhǎng   kōng sāng chū shēng zhī
wēng guò náng tàn yào   shì sǒu chén zhàn shǒu shī
shuí wèi rén jiān yōu huàn   wèi fáng