晚晴

宋代 鄭獬
人間久厭雨,最快是初晴。 驟見碧林影,喜聞歸雁聲。 乾坤一甦醒,耳目兩聰明。 寄語浮雲意,休來污太清。
rén jiān jiǔ yàn   zuì kuài shì chū qíng  
zhòu jiàn lín yǐng   wén guī yàn shēng  
qián kūn xǐng   ěr liǎng cōng ming  
yún   xiū lái tài qīng