晚晴

宋代 陳與義
幽臥不知晴,檣梢見斜日。 披衣起四望,天際山爭出。 光輝渚蒲淨,意氣沙鷗逸。 避盜半九圍,兩腳不遺力。 川陵各異態,艱難常一律。 胡為作弧矢,前聖意莫詰。 豈知百代後,反使奸宄密。 腐儒徒嘆嗟,救幣知無術。 人生如歸雲,空行雜徐疾。 薄暮俱到山,各不見蹤跡。 念此百年內,可復受憂戚。 林木方翳然,放懷陶茲夕。
yōu zhī qíng   qiáng shāo jiàn xié  
wàng   tiān shān zhēng chū  
guāng huī zhǔ jìng   shā ōu  
dào bàn jiǔ wéi   liǎng jiǎo  
chuān líng tài   jiān nán cháng  
wéi zuò shǐ   qián shèng  
zhī bǎi dài hòu   fǎn shǐ 使 jiān guǐ  
tàn jiē   jiù zhī shù  
rén shēng guī yún   kōng xíng  
dào shān   jiàn zōng  
niàn bǎi nián nèi   shòu yōu  
lín fāng rán   fàng huái táo