晚晴

宋代 黎廷瑞
欹枕聽殘雨,開門看東風。 春光無尋處,天地綠氣中。 初旭散平野,快酒瀉怒洪。 關關枝上禽,舒舒葦間蟲。 東郊歡且謠,秉耒開歲功。 緬思陶唐化,坐致黎民雍。 斯時諒奚如,殆與新春同。 愚生後千載,不並稷契逢。 唯應杯中物,上與邃古通。 取酒且竟醉,山花舒早紅。
zhěn tīng cán   kāi mén kàn dōng fēng
chūn guāng xún chù   tiān zhōng
chū sàn píng   kuài jiǔ xiè hóng
guān guān zhī shàng qín   shū shū wěi jiān chóng
dōng jiāo huān qiě yáo   bǐng lěi kāi suì gōng
miǎn táo táng huà   zuò zhì mín yōng
shí liàng   dài xīn chūn tóng
shēng hòu qiān zǎi   bìng féng
wéi yīng bēi zhōng   shàng suì tōng
jiǔ qiě jìng zuì   shān huā shū zǎo hóng