晚晴

宋代 鄭思肖
落照開空霽,明霞映水鮮。乾文懸造化,土脈潤山川。 白滿重圓月,青還不翳天。定鐘聲更徹,通昔喜無眠。
luò zhào kāi kōng   míng xiá yìng shuǐ xiān qián wén xuán zào huà   mài rùn shān chuān
bái mǎn 滿 chóng yuán yuè   qīng hái tiān dìng zhōng shēng gèng chè   tōng mián