晚憩杜橋館

宋代 周邦彥
寒茅愔愔雞啄場,兒啼索衣天隕霜。 密林漸放山色入,楓枯振稿聲琅琅。 清漿白羽棄已久,黃菊紫萸看欲香。 歲行及此去愈疾,若決積水難提防。 嗟予齒髮非故物,念此內熱如涫湯。 原見唐朝呂墨客,膝行問道求神方。 齋心千日百事畢,消我含雪還韶光。 豈饒蒿目憂世事,黃金綰腰埋土囊。
hán máo yīn yīn zhuó chǎng   ér suǒ tiān yǔn shuāng
lín jiàn fàng shān   fēng zhèn gǎo 稿 shēng láng láng
qīng jiāng 漿 bái jiǔ   huáng kàn xiāng
suì xíng   ruò jué shuǐ nán fáng
jiē chǐ fēi   niàn nèi guàn tāng
yuán jiàn táng cháo   xíng wèn dào qiú shén fāng
zhāi xīn qiān bǎi shì   xiāo hán xuě hái sháo guāng
ráo hāo yōu shì shì   huáng jīn wǎn yāo mái náng