挽潘祥卿

宋代 鄭元祐
已佩官箴肅,人推吏議精。筆鋒回雅道,經術讞疑情。 孝悌居無忝,公廉志夙成。家移山郭住,祿代石田耕。 晚謝蕪湖幕,恩留槜李城。湖山容佚老,篷藋足逃名。 藉草拋書卷,看雲把酒觥。陽坡秋種菊,畫舫夜彈箏。 既已忘榮辱,方知外死生。巉巉墓頭石,百世保庥貞。
pèi guān zhēn   rén tuī jīng fēng huí dào   jīng shù yàn qíng
xiào tiǎn   gōng lián zhì chéng jiā shān guō zhù   祿 dài shí tián gēng
wǎn xiè   ēn liú zuì chéng shān róng lǎo   péng diào táo míng
cǎo pāo shū juàn   kàn yún jiǔ gōng yáng qiū zhǒng   huà fǎng dàn zhēng
wàng róng   fāng zhī wài shēng chán chán tóu shí   bǎi shì bǎo xiū zhēn