挽林思和校文

宋代 王稱
冠冕長林後,詩書百粵尊。九侯傳世澤,雙闕表名門。 學海文風盛,黌宮教雨存。朋簪方濟濟,逝水竟沄沄。 寂寞餘詩社,飄零散酒樽。琴書徒爾恨,鐘鼎更誰論。 夜月看歸鶴,秋猿伴旅魂。園林荒竹樹,風雨敗蘭蓀。 走訃驚千里,悲歌向九原。猶疑騎列宿,箕尾不堪捫。
guān miǎn cháng lín hòu   shī shū bǎi yuè zūn jiǔ hòu chuán shì   shuāng quē biǎo míng mén
xué hǎi wén fēng shèng   hóng gōng jiào cún péng zān fāng   shì shuǐ jìng yún yún
shī shè   piāo líng sǎn jiǔ zūn qín shū ěr hèn   zhōng dǐng gèng shuí lùn
yuè kàn guī   qiū yuán bàn hún yuán lín huāng zhú shù   fēng bài lán sūn
zǒu jīng qiān   bēi xiàng jiǔ yuán yóu liè 宿   wěi kān mén