挽李教授孟昭

宋代 鄧林
北風鳴空枝,九秋聿雲暮。鴻雁呼其群,蟋蟀入我戶。 感時念良友,邂逅驚相遇。容顏欲衰朽,情懷喜如故。 彝言慰契闊,亹亹露情素。壚頭酒屢賒,霜後菊猶吐。 歡樂曾未涯,飄零等朝露。旅魂招不來,歸襯即長路。 長路浩漫漫,家山杳何處。執紼一長號,老淚傾如澍。 伊昔少壯年,讀書有名譽。丘園起遺逸,雲漢進高步。 出入金馬門,校讎玉堂署。富貴本無心,功名何由累。 功成荷一氈,振鐸東西去。歸來擬身乞,再適煙蘿趣。 彼蒼不憖遺,膏肓潛二豎。人生天地間,百歲猶旅寓。 死也反其真,浮名非所慕。不見古今人,累累北邙墓。 誰能持此身,永同金石固。
běi fēng míng kōng zhī   jiǔ qiū yún hóng yàn qún   shuài
gǎn shí niàn liáng yǒu   xiè hòu jīng xiāng róng yán shuāi xiǔ   qíng huái
yán wèi kuò   wěi wěi qíng tóu jiǔ shē   shuāng hòu yóu
huān céng wèi   piāo líng děng zhāo hún zhāo lái   guī chèn cháng
cháng hào màn màn   jiā shān yǎo chǔ zhí cháng hào   lǎo lèi qīng shù
shào zhuàng nián   shū yǒu míng qiū yuán   yún hàn jìn gāo
chū jīn mén   jiào chóu táng shǔ guì běn xīn   gōng míng yóu lèi
gōng chéng zhān   zhèn duó dōng 西 guī lái shēn   zài shì yān luó
cāng yìn   gāo huāng qián èr shù rén shēng tiān jiān   bǎi suì yóu
fǎn zhēn   míng fēi suǒ jiàn jīn rén   lěi lěi běi máng
shuí néng chí shēn   yǒng tóng jīn shí