晚涼散策二首

宋代 楊萬里
飯余浴罷趁涼行,偶憩池頭最小亭。 醉倚胡床便成睡,夢聞荷氣忽然醒。
fàn chèn liáng xíng   ǒu chí tóu zuì xiǎo tíng  
zuì chuáng biàn 便 chéng shuì   mèng wén rán xǐng