晚涼登山亭

宋代 陸游
庭空葉飛秋,村迥鳩喚雨。 新涼入巾褐,老子顛欲舞。 憑高望稽山,秀色溢天宇。 一鏡三百里,水落分別浦。 淒涼吊禹穴,秦漢未為古。 世俗誰與歸,吾其老農圃。
tíng kōng fēi qiū   cūn jiǒng jiū huàn  
xīn liáng jīn   lǎo zi diān  
píng gāo wàng shān   xiù tiān  
jìng sān bǎi   shuǐ luò fēn bié  
liáng diào xué   qín hàn wèi wèi  
shì shuí guī   lǎo nóng