挽勞封君

清代 成鷲
我愛君家江上洲,十年兩度維扁舟。蹉跎記得舊時事,夢中築室臨清流。 醒來悵望復長笑,笑問虛空曾點頭。山僧意中知有翁,翁也知有山僧否。 生平妄想類如此,法界惟心聊復爾。欲識祗園老主人,咫尺白雲千萬里。 主人滿盛能持盈,主人富貴能知止。主人有子皆儒官,主人拜命垂青紫。 室中綦縞齊孟光,繞膝孫曾列雁行。晚年行樂在山水,乘興扶筇入醉鄉。 醉鄉高枕日西夕,蓬萊仙侶遙相將。一朝羽化御風去,紅塵回首空茫茫。 嗟哉,人生百歲如朝露,少壯幾何忽遲暮。陳倉有粟須飯僧,布地還應作檀度。 前人遺澤先遺安,後人種德如種樹。思翁願了未了緣,笑指河洲在煙霧。
ài jūn jiā jiāng shàng zhōu   shí nián liǎng wéi piān zhōu cuō tuó de jiù shí shì mèng   zhōng zhù shì lín qīng liú    
xǐng lái chàng wàng cháng xiào   xiào wèn kōng céng diǎn tóu shān sēng zhōng zhī yǒu wēng wēng   zhī yǒu shān sēng fǒu    
shēng píng wàng xiǎng lèi   jiè wéi xīn liáo ěr shí zhī yuán lǎo zhǔ rén zhǐ   chǐ bái yún qiān wàn    
zhǔ rén mǎn 滿 shèng néng chí yíng   zhǔ rén guì néng zhī zhǐ zhǔ rén yǒu zi jiē guān zhǔ   rén bài mìng chuí qīng    
shì zhōng gǎo mèng guāng   rào sūn zēng liè yàn háng wǎn nián xíng zài shān shuǐ chéng   xìng qióng zuì xiāng    
zuì xiāng gāo zhěn 西   péng lái xiān yáo xiāng jiāng zhāo huà fēng hóng   chén huí shǒu kōng máng máng    
jiē zāi   rén shēng bǎi suì zhāo   shào zhuàng chí chén cāng yǒu fàn sēng   hái yīng zuò tán    
qián rén xiān ān   hòu rén zhòng zhòng shù wēng yuàn le wèi liǎo yuán xiào   zhǐ zhōu zài yān