挽韓子爽戶曹二首

宋代 周密
朋輩凋疏重可傷,不堪歌哭獻文堂。寶燈卜夜笙簫暖,芳檻移春錦繡香。 樂事可憐蕉夢短,哀辭忽引薤歌長。忍看玉樹埋黃壤,淚濕東風酒一觴。
péng bèi diāo shū zhòng shāng   kān xiàn wén táng bǎo dēng shēng xiāo nuǎn   fāng kǎn chūn jǐn xiù xiāng
shì lián jiāo mèng duǎn   āi yǐn xiè zhǎng rěn kàn shù mái huáng rǎng   lèi shī dōng fēng jiǔ shāng