晚寒自東村步歸

宋代 陸游
夕陽下平野,落葉滿荒街。 村店賣蕎面,人家燒豆秸。 溪風透布褐,草露濕芒鞋。 骨相元如此,何由與世諧!
yáng xià píng   luò mǎn 滿 huāng jiē
cūn diàn mài qiáo miàn   rén jiā shāo dòu
fēng tòu   cǎo shī máng xié
xiāng yuán   yóu shì xié