王宗卿答春堂

宋代 葉適
春以喻母慈,慈深春不如。 兒欲答母恩,恩重答無餘。 華堂頓有雲嶺隔,夢裡分明與親劇。 阿連進奉新批敕,翠裘黃簡緣兄得。 朝騰巽章乞祠官,願身暮歸怡母顏。 老農邀君勿輕去,萬紅千紫扶春住。 雨田自種晴田收,好是天留答春處。
chūn   shēn chūn  
ér ēn   ēn zhòng  
huá táng dùn yǒu yún lǐng   mèng fēn míng qīn  
ā lián jìn fèng xīn chì   cuì qiú huáng jiǎn yuán xiōng  
cháo téng xùn zhāng guān   yuàn shēn guī yán  
lǎo nóng yāo jūn qīng   wàn hóng qiān chūn zhù  
tián zhǒng qíng tián shōu   hǎo shì tiān liú chūn chù