汪仲子持令兄栗亭及諸君書自歙至廣州相問於其歸也為詩二章送之兼寄諸君 其一

清代 屈大均
玉琴久不撫,蕭瑟向煙汀。豈不志山水,知音非栗亭。 一人持尺素,諸子在雲屏。相望亦云久,君歸慰杳冥。
qín jiǔ   xiāo xiàng yān tīng zhì shān shuǐ   zhī yīn fēi tíng
rén chí chǐ   zhū zài yún píng xiāng wàng yún jiǔ   jūn guī wèi yǎo míng