王正道再遇竹冠輒和來韻見鄙愫二首

宋代 曹勛
先生有號復有官,不畏隆暑兼冬寒。 歸來山中侶松檜,無愧太上翔雲冠。 我比同庵有餘樂,雲山百好無一惡。 喜君宏度如容波,愧我大匏真濩落。 乃今漂流如無何,進退未果徒鐫磨。 夢魂游揚欲舞蝶,歸意浩蕩遄飛梭。 得歸沖嗇雖當侵伐後,一醉尚可同詠歸山歌。
xiān sheng yǒu hào yǒu guān   wèi lóng shǔ jiān dōng hán  
guī lái shān zhōng sōng guì   kuì tài shàng xiáng yún guān  
tóng ān yǒu   yún shān bǎi hǎo è  
jūn hóng róng   kuì páo zhēn huò luò  
nǎi jīn piāo liú   jìn tuì 退 wèi guǒ juān  
mèng hún yóu yáng dié   guī hào dàng chuán fēi suō  
guī chōng suī dāng qīn hòu   zuì shàng tóng yǒng guī shān