王昭君

宋代 傅霖
欲訴琵琶淚滿巾,邊風到處是胡塵。傷心馬上容憔悴,還勝當年畫裡人。
pa lèi mǎn 滿 jīn   biān fēng dào chù shì chén shāng xīn shàng róng qiáo cuì   hái shèng dāng nián huà rén