汪運干容安齋

宋代 方岳
筆峰插天碧,其下可以廬。 誰與半間雲,共此一束書。 君看柴桑人,自愛松菊居。 北窗天地寬,不受世卷舒。 脫巾漉老瓦,高枕眠華胥。 日月雙車轂,乾坤一蘧蒢。 是身亦安用,吾膝猶自如。 煙波健跨犢,蘚石寒緡漁。 農人告春暮,山月隨歸鋤。 尚堪抱文度,談詩到黃初。 謹毋屈聲利,望塵拜軒車。
fēng chā tiān   xià  
shuí bàn jiān yún   gòng shù shū  
jūn kàn chái sāng rén   ài sōng  
běi chuāng tiān kuān   shòu shì juǎn shū  
tuō jīn lǎo   gāo zhěn mián huá  
yuè shuāng chē   qián kūn chú  
shì shēn ān yòng   yóu  
yān jiàn kuà   xiǎn shí hán mín  
nóng rén gào chūn   shān yuè suí guī chú  
shàng kān bào wén   tán shī dào huáng chū  
jǐn shēng   wàng chén bài xuān chē