王元之真贊

宋代 黃庭堅
天賜王公,佐我太宗。 學問文章,致於匪躬。 四方來庭,上稍宴衎。 公舍瓦石,責君堯舜。 采芝商山,以切直去。 惟是文章,許以獨步。 白髮還朝,泣思軒轅。 雞犬舔鼎,群飛上天。 真宗好文,且大用公。 太阿出柙,公挺其鋒。 龍怒鱗逆,在廷岌岌。 萬物並流,砥柱中立。 古之遺直,叔向以之。 嗚呼王公,其尚似之。
tiān wáng gōng   zuǒ tài zōng
xué wèn wén zhāng   zhì fěi gōng
fāng lái tíng   shàng shāo yàn kàn
gōng shè shí   jūn yáo shùn
cǎi zhī shāng shān   qiē zhí
wéi shì wén zhāng  
bái huán cháo   xuān yuán
quǎn tiǎn dǐng   qún fēi shàng tiān
zhēn zōng hǎo wén   qiě yòng gōng
tài ē chū xiá   gōng tǐng fēng
lóng lín   zài tíng
wàn bìng liú   zhù zhōng
zhī zhí   shū xiàng zhī
wáng gōng   shàng shì zhī