望遠行 詠延陵季子劍

清代 曹貞吉
寒星黯淡,青銅色、出匣驚飛風雨。龍鱗三尺,虎氣千年,彷佛精靈堪語。 記得當時,曾帶故人荒隴,此道於今如土。挹神光、重見冠裳楚楚。 賓旅。鳴佩中原歷聘,只解識、寸心相許。回首蘇台,魚腸忽起,散亂長鈹無數。 試吊要離墳草,鴟夷潮水,一樣英雄難訴。對州來君子,恩仇忘否。
hán xīng àn dàn   qīng tóng chū xiá jīng fēi fēng lóng lín sān chǐ   qiān nián   páng jīng líng kān
dàng shí   céng dài rén huāng lǒng   dào jīn shén guāng zhòng jiàn guān cháng chǔ chǔ
bīn míng pèi zhōng yuán pìn   zhǐ jiě shí cùn xīn xiāng huí shǒu tái   cháng   sǎn luàn cháng shù
shì diào yào fén cǎo   chī cháo shuǐ   yàng yīng xióng nán duì zhōu lái jūn zi   ēn chóu wàng fǒu