望永思陵

宋代 陸游
綠衣迎拜屬車塵,草木曾沾雨露春。 三十五年身未死,卻為天下最窮人。
yíng bài shǔ chē chén   cǎo céng zhān chūn
sān shí nián shēn wèi   què wèi tiān xià zuì qióng rén