王一寧學士哀輓

明代 于謙
內相方承寵渥新,那堪鵩鳥集承塵。文章功業成千古,台閣絲綸少一人。 慷慨誰論天下事,淒涼空憶夢中身。向時談笑皆陳跡,惟有臨風淚滿巾。
nèi xiāng fāng chéng chǒng xīn   kān niǎo chéng chén wén zhāng gōng chéng qiān   tái lún shǎo rén
kāng kǎi shuí lùn tiān xià shì   liáng kōng mèng zhōng shēn xiàng shí tán xiào jiē chén   wéi yǒu lín fēng lèi mǎn 滿 jīn