王頤赴建州錢監求詩及草書

宋代 蘇軾
我昔識子自武功,寒廳夜語樽酒同。 酒闌燭盡語不盡,倦仆立寐僵屏風。 丁寧勸學不死訣,自言親受方瞳翁。 嗟余聞道不早悟,醉夢顛倒隨盲聾。 邇來憂患苦摧剝,意思蕭索如霜蓬。 羨君顏色愈少壯,外慕漸少由中充。 河車挽水灌腦黑,丹砂伏火入頰紅。 大梁相逢又東去,但道何日辭樊籠。 未能便乞勾漏令,官曹似是錫與銅。 留詩河上慰離別,草書未暇緣匆匆。
shí zi gōng   hán tīng zūn jiǔ tóng  
jiǔ lán zhú jìn jìn   juàn mèi jiāng píng fēng  
dīng níng quàn xué jué   yán qīn shòu fāng tóng wēng  
jiē wén dào zǎo   zuì mèng diān dào suí máng lóng  
ěr lái yōu huàn cuī   xiāo suǒ shuāng péng  
xiàn jūn yán shào zhuàng   wài jiàn shǎo yóu zhōng chōng  
chē wǎn shuǐ guàn nǎo hēi   dān shā huǒ jiá hóng  
liáng xiāng féng yòu dōng   dàn dào fán lóng  
wèi néng biàn 便 gōu lòu lìng   guān cáo shì shì tóng  
liú shī shàng wèi bié   cǎo shū wèi xiá yuán cōng cōng