王宣甫求崇齋扁榜仍索詩轉庵之作先成即次韻為寄

宋代 許及之
聖門教人亦多術,由也升堂未入室。顏雖在寢猶仰高,火就水流隨燥濕。 但見終日不違愚,豈知庶幾介如石。陶溪昨以崇名齋,欲予隸古詩記實。 今晨忽見轉庵作,名與詩高同起日。崇齋少學用心苦,晚乃一掃科舉習。 霜降自然知水落,道損都忘為學益。一從崇卑悟師說,心已沈酣全體易。 書扁外和轉庵詩,不待形容有潤色。憶昨尊公期類予,似我顓愚有何獲。 老慚才衰惟鈍遲,感君肯赴同襟期。閉關卻埽門植榆,不妨倡和來塤篪。
shèng mén jiào rén duō shù   yóu shēng táng wèi shì yán suī zài qǐn yóu yǎng gāo huǒ   jiù shuǐ liú suí zào shī    
dàn jiàn zhōng wéi   zhī shù jiè shí táo zuó chóng míng zhāi   shī shí    
jīn chén jiàn zhuǎn ān zuò   míng shī gāo tóng chóng zhāi shǎo xué yòng xīn wǎn   nǎi sǎo    
shuāng jiàng rán zhī shuǐ luò   dào sǔn dōu wàng wéi xué cóng chóng bēi shī shuō xīn   shěn hān quán    
shū biǎn wài zhuǎn ān shī   dài xíng róng yǒu rùn zuó zūn gōng lèi shì   zhuān yǒu huò    
lǎo cán cái shuāi wéi dùn chí   gǎn jūn kěn tóng jīn guān què sào mén zhí   fáng chàng lái xūn chí