望湘人 秋日過准提庵訪石公上人時上人初自都門歸攜有緯雲弟家訊

清代 陳維崧
見石蹲若獸,樹老於猿,誰家廢圃荒館。改作僧寮,恰臨野渡,花竹蓊然平遠。 萬里煙塵,經年烽火,家書常斷。正兵間、透一僧歸,來作上林秋雁。 把向晴檐細展。怪一椷侵蠹,八行纏蘚。書到汝為人,笑靨啼痕參半。 嘆世上只有西風懶。不送征人迴轉。更惱是、故國茱萸,眼底仍然開滿。
jiàn shí dūn ruò shòu   shù lǎo yuán   shuí jiā fèi huāng guǎn gǎi zuò sēng liáo qià   lín huā   zhú wěng rán píng yuǎn    
wàn yān chén   jīng nián fēng huǒ   jiā shū cháng duàn zhèng bīng jiān tòu sēng guī lái zuò   shàng lín qiū yàn      
xiàng qíng yán zhǎn guài jiān qīn   háng chán xiǎn shū dào wéi rén xiào   hén cān bàn      
tàn shì shàng zhǐ yǒu 西 fēng lǎn sòng zhēng rén huí zhuǎn gèng nǎo shì guó zhū yǎn réng   rán kāi mǎn       滿