望微水

宋代 張嵲
平原莽蒼浮輕靄,白晝柴門亦自扃。 籬外水波光滅沒,林邊山岫遠青冥。 如何隱几終朝看,不及寒窗靜夜聽。 聽水看山朝復暮,那知白髮漸星星。
píng yuán mǎng cāng qīng ǎi   bái zhòu chái mén jiōng  
wài shuǐ guāng miè   lín biān shān xiù yuǎn qīng míng  
yìn zhōng zhāo kàn   hán chuāng jìng tīng  
tīng shuǐ kàn shān cháo   zhī bái jiàn xīng xing