晚過白沙

宋代 王邁
浪踏麻鞋破曉行,林梢猶自帶殘星。 氣吞宇宙無氣餒,心醉功名覺醒。 紅雨無端污行色,白雲知我憶親庭。 平生慣作江湖客,得酒相看眼倍青。
làng xié xiǎo xíng   lín shāo yóu dài cán xīng  
tūn zhòu něi   xīn zuì gōng míng jué xǐng  
hóng duān xíng   bái yún zhī qīn tíng  
píng shēng guàn zuò jiāng   jiǔ xiāng kàn yǎn bèi qīng