望太行

宋代 曹勛
落月如老婦,蒼蒼無顏色。 稍覺林影疎,已見東方白。 一生困塵土,半世走阡陌;臨老復茲游,喜見太行碧。
luò yuè lǎo   cāng cāng yán  
shāo jué lín yǐng shū   jiàn dōng fāng bái  
shēng kùn chén   bàn shì zǒu qiān   lín lǎo yóu   jiàn tài xíng