王孫嶺

宋代 陳與義
已過長溪嶺更危,伏龍莽莽向川垂。 斜陽照見林中石,記得南山隱去時。
guò cháng lǐng gèng wēi   lóng mǎng mǎng xiàng chuān chuí  
xié yáng zhào jiàn lín zhōng shí   de nán shān yǐn shí