王寺簿過山園

宋代 韓淲
小園才放一枝梅,便有傳呼別駕來。領略風光歸草木,經行野路踏莓苔。 人間襟韻須吟筆,花底風流入酒杯。公亦暫時相賞識,詔回天上肯重陪。
xiǎo yuán cái fàng zhī méi   biàn 便 yǒu chuán bié jià lái lǐng lüè fēng guāng guī cǎo jīng   xíng méi tái    
rén jiān jīn yùn yín   huā fēng liú jiǔ bēi gōng zàn shí xiāng shǎng shí zhào   huí tiān shàng kěn zhòng péi