汪叔耕見訪不數日別去惡語為贈兼簡子用子美二友

宋代 吳儆
負釁得老窮,掃軌事幽屏。跫然羅雀門,有客頎而整。 悲歡十年別,樽酒清夜永。妙句時驚人,盈軸肯傾廩。 三日語未休,霜寒夢歸省。臨流分別袂,波光照孤影。 重念吾故人,雪屋清燈冷。劉子抱遺經,深井汲修綆。 曹子中庸學,天理窮性命。老驥鼓不作,搴旗望公等。 天晴風日佳,何時過鼪徑。石鼎燃豆萁,冰菹煮湯餅。
xìn lǎo qióng   sǎo guǐ shì yōu píng qióng rán luó què mén yǒu   ér zhěng    
bēi huān shí nián bié   zūn jiǔ qīng yǒng miào shí jīng rén yíng   zhóu kěn qīng lǐn    
sān wèi xiū   shuāng hán mèng guī xǐng lín liú fēn bié mèi   guāng zhào yǐng    
zhòng niàn rén   xuě qīng dēng lěng liú zi bào jīng shēn   jǐng xiū gěng    
cáo zi zhōng yōng xué   tiān qióng xìng mìng lǎo zuò qiān   wàng gōng děng    
tiān qíng fēng jiā   shí guò shēng jìng shí dǐng rán dòu bīng   zhǔ tāng bǐng