王壽山詩十首 其四
秋河掛樹露華濃,殘月銜山起聽鍾。花影滿身寒不寐,不知身在最高峰。
qiū
秋
hé
河
guà
掛
shù
樹
lù
露
huá
華
nóng
濃
,
cán
殘
yuè
月
xián
銜
shān
山
qǐ
起
tīng
聽
zhōng
鍾
huā
。
yǐng
花
mǎn
影
shēn
滿
hán
身
bú
寒
mèi
不
bù
寐
,
zhī
不
shēn
知
zài
身
zuì
在
gāo
最
fēng
高
峰
。