王侍御壽詩

宋代 樓鑰
史君威名聞四方,南床凜凜凝秋霜。 史君和氣到甌越,幕府初開夜飛雪。 頗聞此雪仍歲無,定知來隨御史車。 黃堂洗印未多日,慶朝況此當懸弧。 明年豐登日可數,父老兒童爭起舞。 遲明駕版擁譙門,試拾歡搖作詩語。 史君風度神仙人,相門出相寧非真。 妙齡兩科談笑得,晚趨嚴召依風雲。 台端敢言奸聽聳,至今讜論時傳誦。 踏遍巫山十二峰,卻尋春草池塘夢。 人傳史君威稜稜,我知威愛元兼行。 蒼髯如戟面如鐵,惠養自有循良稱。 高牙入境紛進謁,賓屬庭趨公磬折。 民生共喜愛日溫,吏行獨畏春冰裂。 向來夔州妙籌邊,夷蠻落膽皇靈宣。 還朝奏課居第一,夜半帝席為之前。 東嘉今為股肱郡,小試望之三輔近。 會循故事入三公,致君要使登堯舜。 東風未動春先回,梅花照明眼筵開。 吏民合詞頌難老,一笑千里傳銀杯。 佳兒恂恂授衣缽,玉樹芝蘭俱秀髮。 江南世胄比長淮,更看雲來萃簪笏。 平生知己今上天,敢復坐嘆寒無氈。 巴言未足贊公壽,載誦峻極崧高篇。
shǐ jūn wēi míng wén fāng   nán chuáng lǐn lǐn níng qiū shuāng  
shǐ jūn dào ōu yuè   chū kāi fēi xuě  
wén xuě réng suì   dìng zhī lái suí shǐ chē  
huáng táng yìn wèi duō   qìng cháo kuàng dāng xuán  
míng nián fēng dēng shǔ   lǎo ér tóng zhēng  
chí míng jià bǎn yōng qiáo mén   shì shí huān yáo zuò shī  
shǐ jūn fēng shén xiān rén   xiāng mén chū xiāng níng fēi zhēn  
miào líng liǎng tán xiào   wǎn yán zhào fēng yún  
tái duān gǎn yán jiān tīng sǒng   zhì jīn dǎng lùn shí chuán sòng  
biàn shān shí èr fēng   què xún chūn cǎo chí táng mèng  
rén chuán shǐ jūn wēi léng léng   zhī wēi ài yuán jiān xíng  
cāng rán miàn tiě   huì yǎng yǒu xún liáng chēng  
gāo jìng fēn jìn   bīn shǔ tíng gōng qìng shé  
mín shēng gòng ài wēn   xíng wèi chūn bīng liè  
xiàng lái kuí zhōu miào chóu biān   mán luò dǎn huáng líng xuān  
hái cháo zòu   bàn wèi zhī qián  
dōng jiā jīn wèi gōng jùn   xiǎo shì wàng zhī sān jìn  
huì xún shì sān gōng   zhì jūn yào shǐ 使 dēng yáo shùn  
dōng fēng wèi dòng chūn xiān huí   méi huā zhào míng yǎn yán kāi  
mín sòng nán lǎo   xiào qiān chuán yín bēi  
jiā ér xún xún shòu   shù zhī lán xiù  
jiāng nán shì zhòu cháng huái   gèng kàn yún lái cuì zān  
píng shēng zhī jīn shàng tiān   gǎn zuò tàn hán zhān  
yán wèi zàn gōng shòu   zài sòng jùn sōng gāo piān