王生山水歌

宋代 趙希邁
范寬山頭李成樹,百年二老皆仙去。如今尺素留人間,縱有千金無博處。 後人筆底工一家,聲價隨可喧中華。王君二妙聚一手,參以吟思游天涯。 萬里江山才數幅,東抹西塗意先足。蒼梢癩石相參差,風雨煙雲在羈束。 近時目賤耳反真,畫圖重舊不重新。名家翰墨未必貴,塵漬贗本翻為珍。 君提健筆來海外,山若玉簪江為帶。朝昏變態焉可窮,筆未鋪張心已會。 嶺南遊者多詩人,見君作畫應憐君。求我新詩寫君畫,終使李范聲名分。
fàn kuān shān tóu chéng shù   bǎi nián èr lǎo jiē xiān jīn chǐ liú rén jiān zòng   yǒu qiān jīn chù    
hòu rén gōng jiā   shēng jià suí xuān zhōng huá wáng jūn èr miào shǒu cān   yín yóu tiān    
wàn jiāng shān cái shù   dōng 西 xiān cāng shāo lài shí xiāng cēn fēng   yān yún zài shù    
jìn shí jiàn ěr fǎn zhēn   huà zhòng jiù chóng xīn míng jiā hàn wèi guì chén   yàn běn fān wèi zhēn    
jūn jiàn lái hǎi wài   shān ruò zān jiāng wèi dài cháo hūn biàn tài yān qióng   wèi zhāng xīn huì    
lǐng nán yóu zhě duō shī rén   jiàn jūn zuò huà yīng lián jūn qiú xīn shī xiě jūn huà zhōng   shǐ 使 fàn shēng míng fēn