王生近詩爽然有天際真人想乃父沂州君濡首吏牘俱所不曉賦此贈之

明代 王世貞
我昔偕若翁,共醉燕山月。寒飛雙疾羽,驚風散倉卒。 回首秋色中,白雲陶余悅。半刺足翱翔,誰能念汩沒。 落日琅琊台,蕭然映華發。豈伊蓴鱸興,不從步兵發。 識爾汗血時,英聲動長安。十年偶一見,握手罄所歡。 蓬蒿仲蔚地,山水伯牙彈。天墮五色霞,赤城仙人餐。 吾子忽啖之,齒頰俱清寒。太湖水淺深,要我弄魚竿。 昨夜腐鼠過,鵷雛了不看。仲尼畏後生,余亦慚先爾。 毋作一丘觀,丈夫志弧矢。大鵬戢兩翼,黃雀不知止。 寄聲招若翁,早訪雲壑里。子其息南溟,九萬從此始。
xié ruò wēng   gòng zuì yān shān yuè hán fēi shuāng jīng   fēng sàn cāng    
huí shǒu qiū zhōng   bái yún táo yuè bàn áo xiáng shuí   néng niàn    
luò láng tái   xiāo rán yìng huá chún xīng   cóng bīng    
shí ěr hàn xuè shí   yīng shēng dòng cháng ān shí nián ǒu jiàn   shǒu qìng suǒ huān    
péng hāo zhòng wèi   shān shuǐ dàn tiān duò xiá chì   chéng xiān rén cān    
dàn zhī   chǐ jiá qīng hán tài shuǐ qiǎn shēn yào   nòng gān   竿  
zuó shǔ guò   yuān chú liǎo kàn zhòng wèi hòu shēng   cán xiān ěr    
zuò qiū guān   zhàng zhì shǐ péng liǎng huáng   què zhī zhǐ    
shēng zhāo ruò wēng   zǎo fǎng yún zi nán míng jiǔ   wàn cóng shǐ