望少林次韻

明代 李夢陽
三十六峰雲氣通,何峰寺西何者東。林岩霜橫遠亦靜,煙嵐日破重還空。 千山盡歷暮轉碧,一樹不落秋能紅。漸聞鐘聲出杳靄,得路誰憐馬仆功。
sān shí liù fēng yún tōng   fēng 西 zhě dōng lín yán shuāng héng yuǎn jìng yān   lán zhòng hái kōng    
qiān shān jǐn zhuǎn   shù qiū néng hóng jiàn wén zhōng shēng chū yǎo ǎi de   shuí lián gōng