王山人自稱十岳先有二詩見寄極國士之許千里命駕曾未淹日欲留金陵長篇見貽拂衣北首聊此和贈 其一

明代 王世貞
鳳鳥摩青天,片羽飛東海。卻墮七尺籬,鴳目熒然改。 驪龍頷下珠,夜必吐光彩。綠醑驕欲鳴,青燈耿相待。 不謂雙垂楊,果系出剡舟。野夫雖稱病,為汝梳白頭。 沈沈薜色夏,忽起商飆秋。特達壯士膽,未許黃金酬。 謂予九州外,當復有九州。男兒志五嶽,逝將十岳游。 酒間扣所適,泰岱曾入手。馬跡重雲巔,雞聲浴日後。 狂扣玉女盆,中原散培塿。自攬煙霞色,語語不離口。 十岳天中外,子尚餘其九。寒暑煉玉容,去日各非有。 昔予讀損益,亦復思名山。晚師維摩詰,旦夕棲衡關。 縱橫千界表,乃在彈指間。笑攀青蓮花,歸插玉女鬟。 奚必策重踝,役役勞心顏。我語雖大佳,聽之了無答。 杯酒散城煙,孤帆凌超忽。唯餘留別句,擲地金石發。 後夜倘見懷,長江弄秋月。
fèng niǎo qīng tiān   piàn fēi dōng hǎi què duò chǐ yàn   yíng rán gǎi    
lóng hàn xià zhū   guāng cǎi jiāo míng qīng   dēng gěng xiāng dài    
wèi shuāng chuí yáng   guǒ chū shàn zhōu suī chēng bìng wèi   shū bái tóu    
shěn shěn xià   shāng biāo qiū zhuàng shì dǎn wèi   huáng jīn chóu    
wèi jiǔ zhōu wài   dāng yǒu jiǔ zhōu nán ér zhì yuè shì   jiāng shí yuè yóu    
jiǔ jiān kòu suǒ shì   tài dài céng shǒu zhòng yún diān   shēng hòu    
kuáng kòu pén   zhōng yuán sàn péi lǒu lǎn yān xiá   kǒu    
shí yuè tiān zhōng wài   zi shàng jiǔ hán shǔ liàn róng   fēi yǒu    
sǔn   míng shān wǎn shī wéi jié dàn   héng guān    
zòng héng qiān jiè biǎo   nǎi zài tán zhǐ jiān xiào pān qīng lián huā guī   chā huán    
zhòng huái   láo xīn yán suī jiā tīng   zhī liǎo    
bēi jiǔ sàn chéng yān   fān líng chāo wéi liú bié zhì   jīn shí    
hòu tǎng jiàn huái   cháng jiāng nòng qiū yuè