往年寄子平

宋代 文同
往年記得歸在京,日日訪子來西城。 雖然對坐兩寂寞,亦有大笑時相轟。 顧子心力苦未老,猶弄故態如狂生。 書窗畫壁恣掀倒,脫帽褫帶隨縱橫。 喧呶歌詩嘂文字,盪突不管鄰人驚。 更呼老卒立台下,使抱短簫吹月明。 清歡居此僅數月,夜夜放去常三更。 別來七年在鄉里,已忝三度移雙旌。 今茲惛惛意思倦,加以跕跕疾病嬰。 每思此樂一絕後,更不逢人如夜行。
wǎng nián de guī zài jīng   fǎng lái 西 chéng  
suī rán duì zuò liǎng   yǒu xiào shí xiāng hōng  
zi xīn wèi lǎo   yóu nòng tài kuáng shēng  
shū chuāng huà xiān dào   tuō mào chǐ dài suí zòng héng  
xuān náo shī jiào wén   dàng guǎn lín rén jīng  
gèng lǎo tái xià   shǐ 使 bào duǎn xiāo chuī yuè míng  
qīng huān jǐn shù yuè   fàng cháng sān gēng  
bié lái nián zài xiāng   tiǎn sān shuāng jīng  
jīn hūn hūn juàn   jiā dié dié bìng yīng  
měi jué hòu   gèng féng rén xíng