王木叔秘監輓詞

宋代 葉適
美人昔來芙蓉傍,山為發靈水吐芒。 美人今歸在何處,簫哀鼓悲葬前岡。 我欲從之似雲出,友風子雨游四方。 夢魂無憑不可挽,坐攬衰滋終摧藏。
měi rén lái róng bàng   shān wèi líng shuǐ máng  
měi rén jīn guī zài chǔ   xiāo āi bēi zàng qián gāng  
cóng zhī shì yún chū   yǒu fēng yóu fāng  
mèng hún píng wǎn   zuò lǎn shuāi zhōng cuī cáng