王孟端竹

明代 張寧
九龍山人王孟端,風流博雅人稱難。漫胸錦繡消不得,化作萬個青琅玕。 中山兔老鮫綃白,馬肝香透金壺汁。風回赤壁浪痕平,雲黯蒼梧雨聲急。 鐵鉤鎖金錯刀邯,鄲學步真兒曹大。河一決瀉千里崩,崖觸處生驚濤世。 人豈識,真和假,白雪詞高和應寡。坡仙儋耳未還家,落日臨風思老可。
jiǔ lóng shān rén wáng mèng duān   fēng liú rén chēng nán màn xiōng jǐn xiù xiāo huà   zuò wàn qīng láng gān    
zhōng shān lǎo jiāo xiāo bái   gān xiāng tòu jīn zhī fēng huí chì làng hén píng yún   àn cāng shēng    
tiě gōu suǒ jīn cuò dāo hán   dān xué zhēn ér cáo jué xiè qiān bēng   chù chù shēng jīng tāo shì    
rén shí   zhēn jiǎ   bái xuě gāo yìng guǎ xiān dān ěr wèi huán jiā luò   lín fēng lǎo