望梅詞

宋代 善珍
寸陰堪惜。趁身強健去,結茅蒼壁。錯料事,臨老方知,國師與高僧,二途俱失。識字吟詩,敵不得、死生何益。看寒山著語,李杜也輸,莫道元白,千年過如瞬息。共飛鴻縹緲,沈沒空碧。問懶瓚、因甚遭逢,芋魁亦聯翩,著名金石。遺臭流芳,老子勿、許多心力。旋消磨、數百瓮齏,掩關入寂。
cùn yīn kān chèn shēn qiáng jiàn   jié máo cāng cuò liào shì   lín lǎo fāng zhī   guó shī gāo sēng   èr shī shí yín shī   shēng kàn hán shān zhe   shū   dào yuán bái   qiān nián guò shùn gòng fēi hóng piāo miǎo   shěn méi kòng wèn lǎn zàn yīn shén zāo féng   kuí lián piān   zhù míng jīn shí chòu liú fāng   lǎo zi duō xīn xuán xiāo shù bǎi wèng   yǎn guān