王烈女詞 其一

清代 戴楠
青邑南屬山呼莊,歲在己亥愆雨暘。我向父老詢其故,父老欲言慨以慷。 皆言王家烈女事,或者冤魂招災異。烈女及笄居空閨,詎料賤仆敢妄覬。 撼泰山易撼女難,陡然白刃加頸寒。罵聲不斷頭幾斷,屍僵怒氣猶涌肝。 父母歸來驚欲倒,盜何人兮不見盜。但見女面凜如生,目光炬炯血染縞。 是時凶賊走磨蟻,盤旋終不出數里。欲逃大辟思戕生,眼花覓井井無水。 霹靂一聲頭上鳴,縲紲喧然疑鬼兵。就鞠惟可輸真情,蠅營那許沽冰清。 烈女之死死自甘,休將饑饉為女咎。變不失常大節全,禍即為福芳名久。 假使此女遂夭桃,不過人間一賢婦。操箕帚,事姑舅,悠悠百年老杵臼,姓氏仍不出戶牖。 孰如今日樹風聲,廉頑立懦同電吼,名教綱常資不朽。 嗟乎,烈女乎靖節之菊菊自香,薦紳先生多表揚。 庶其增我桑梓光,庶其降我閭里祥。勿三年作旱,勿六月飛霜。 從來天地之和氣,皆人心正氣所結。嚴將軍頭,嵇侍中血。 張睢陽齒,顏常山舌。春夏蒸為時雨薰風,秋冬凝為甘露瑞雪。
qīng nán shǔ shān zhuāng   suì zài hài qiān yáng xiàng lǎo xún   lǎo yán kǎi kāng
jiē yán wáng jiā liè shì   huò zhě yuān hún zhāo zāi liè kōng guī   liào jiàn gǎn wàng
hàn tài shān hàn nán   dǒu rán bái rèn jiā jǐng hán shēng duàn tóu duàn   shī jiāng yóu yǒng gān
guī lái jīng dào   dào rén jiàn dào dàn jiàn miàn lǐn shēng   guāng jiǒng xuè rǎn gǎo
shì shí xiōng zéi zǒu   pán xuán zhōng chū shù táo qiāng shēng   yǎn huā jǐng jǐng shuǐ
shēng tóu shàng míng   léi xiè xuān rán guǐ bīng jiù wéi shū zhēn qíng   yíng yíng bīng qīng
liè zhī gān   xiū jiāng jǐn wèi jiù biàn shī cháng jié quán   huò wéi fāng míng jiǔ
jiǎ shǐ 使 suì yāo táo   guò rén jiān xián cāo zhǒu   shì jiù   yōu yōu bǎi nián lǎo chǔ jiù   xìng shì réng chū yǒu
shú jīn shù fēng shēng   lián wán nuò tóng diàn hǒu   míng jiào gāng cháng xiǔ
jiē   liè jìng jié zhī xiāng   jiàn shēn xiān sheng duō biǎo yáng
shù zēng sāng guāng   shù jiàng xiáng sān nián zuò hàn   liù yuè fēi shuāng
cóng lái tiān zhī   jiē rén xīn zhèng suǒ jié yán jiāng jūn tóu   shì zhōng xuè
zhāng suī yáng chǐ   yán cháng shān shé chūn xià zhēng wéi shí xūn fēng   qiū dōng níng wèi gān ruì xuě