王居士

唐代 許渾
筇杖倚柴關,都城賣卜還。雨中耕白水,雲外劚青山。 有藥身長健,無機性自閒。即應生羽翼,華表在人間。
qióng zhàng chái guān   chéng mài hái zhōng gēng bái shuǐ   yún wài zhú qīng shān
yǒu yào shēn cháng jiàn   xìng xián yìng shēng   huá biǎo zài rén jiān