王繼學晚過舍下,翌日,惠詩兩章,用韻答貺 其二

元代 范梈
客居惟所適,不是遠時人。聞喜池台僻,來依第宅新。 月涵鍾警夕,風引釀生春。頗得過從樂,相看莫厭頻。
wéi suǒ shì   shì yuǎn shí rén wén chí tái   lái zhái xīn
yuè hán zhōng jǐng   fēng yǐn niàng shēng chūn guò cóng   xiāng kàn yàn pín