王晉卿作煙江疊嶂圖仆賦詩十四韻晉卿和之語

宋代 蘇軾
愛之義也山中舉頭望日邊,長安不見空雲煙。 歸來長安望山上,時移事改應潸然。 管弦去盡賓客散,惟有馬埒編金泉。 渥窪故自千里足,要飽風雪輕山川。 屈居華屋啖棗脯,十年俯仰龍旗前。 卻因病瘦出奇骨,監車之厄寧非天。 風流文采磨不盡,水墨自與詩爭妍。 畫山何必山中人,田歌自古非知田。 鄭虔三絕君有二,筆勢挽回三百年。 欲將岩谷亂窈窕,眉峰修嫮夸連娟。 人間何有春一夢,此身將老蠶三眠。 山中幽絕不可久,要作平地家居仙。 能令水石長在眼,非君好我當誰緣。 願君終不忘在莒,樂時更賦囚山篇。 (柳子厚有《囚山賦》。 )
ài zhī shān zhòng tóu wàng biān   cháng ān jiàn kōng yún yān  
guī lái cháng ān wàng shān shàng   shí shì gǎi yīng shān rán  
guǎn xián jǐn bīn sàn   wéi yǒu liè biān jīn quán  
qiān   yào bǎo fēng xuě qīng shān chuān  
huá dàn zǎo   shí nián yǎng lóng qián  
què yīn bìng shòu chū   jiān chē zhī è níng fēi tiān  
fēng liú wén cǎi jìn   shuǐ shī zhēng yán  
huà shān shān zhōng rén   tián fēi zhī tián  
zhèng qián sān jué jūn yǒu èr   shì wǎn huí sān bǎi nián  
jiāng yán luàn yǎo tiǎo   méi fēng xiū kuā lián juān  
rén jiān yǒu chūn mèng   shēn jiāng lǎo cán sān mián  
shān zhōng yōu jué jiǔ   yào zuò píng jiā xiān  
néng lìng shuǐ shí zhǎng zài yǎn   fēi jūn hǎo dāng shuí yuán  
yuàn jūn zhōng wàng zài   shí gēng qiú shān piān  
  liǔ zi hòu yǒu qiú shān