王節婦詩

元代 高明
清清慈谿水,蘋藻被涯涘。昔年修婦職,採擷薦明祀。 殷勤執豆籩,齋肅事君子。一朝雙鴛鴦,別離隔生死。 死者無還期,生者當同歸。奈何姑嫜老,重以膝下兒。 升堂奉甘脆,篝燈訓書詩。庶以未亡人,慰彼泉下思。 溪水彼可竭,妾身不改節。溪水有停污,妾心但明潔。 熒熒瑤台鏡,玄發今已雪。孤鸞雖不舞,寒影自澄澈。 溪水常流東,餘波總相從。結髮為夫婦,永別何由逢! 青山有玄寂,百歲須當同。願言合歡樹,化作壟上松。 蔦蘿更纏綿,相依無終窮。
qīng qīng shuǐ   píng zǎo bèi nián xiū zhí cǎi   xié jiàn míng    
yīn qín zhí dòu biān   zhāi shì jūn zi zhāo shuāng yuān yāng bié   shēng    
zhě hái   shēng zhě dāng tóng guī nài zhāng lǎo zhòng   xià ér    
shēng táng fèng gān cuì   gōu dēng xùn shū shī shù wèi wáng rén wèi   quán xià    
shuǐ jié   qiè shēn gǎi jié shuǐ yǒu tíng qiè   xīn dàn míng jié    
yíng yíng yáo tái jìng   xuán jīn xuě luán suī hán   yǐng chéng chè    
shuǐ cháng liú dōng   zǒng xiāng cóng jié wèi yǒng   bié yóu féng    
qīng shān yǒu xuán   bǎi suì dāng tóng yuàn yán huān shù huà   zuò lǒng shàng sōng    
niǎo luó gèng chán mián 綿   xiāng zhōng qióng