望江南

宋代 方岳
寺中門有扁曰壽丘山,親意欣然,蓋以丘山為岳字雲 梅欲老,撐月過南徐。家口縱多難減鶴,路程不遠易攜書。只是廢春鋤。 霜滿袖,茶灶借僧廬。湖海甚豪今倦矣,丘山雖壽竟如何。一笑薦冰蔬。
zhōng mén yǒu biǎn yuē shòu qiū shān   qīn xīn rán   gài qiū shān wèi yuè yún
méi lǎo   chēng yuè guò nán jiā kǒu zòng duō nàn jiǎn   chéng yuǎn xié shū zhǐ shì fèi chūn chú
shuāng mǎn 滿 xiù   chá zào jiè sēng hǎi shén háo jīn juàn   qiū shān suī shòu jìng xiào jiàn bīng shū