望江道中

宋代 陸游
吾道非邪來曠野,江濤如此去何之?起隨烏鵲初翻後,宿及牛羊欲下時。 風力漸添帆力健,櫓聲常雜雁聲悲。 晚來又入淮南路,紅樹青山合有詩。
dào fēi xié lái kuàng   jiāng tāo zhī   suí què chū fān hòu   宿 niú yáng xià shí
fēng jiàn tiān fān jiàn   shēng cháng yàn shēng bēi
wǎn lái yòu huái nán   hóng shù qīng shān yǒu shī