望淮亭和君錫並簡敦復 其一

宋代 徐積
澤國茫茫似十洲,有情空上夕陽樓。可憑流水傳人意,莫望遠山添客愁。 南浦雪思乘棹往,北軒春負插花游。若論仕宦何非義,二子無容說愧羞。
guó máng máng shì shí zhōu   yǒu qíng kōng shàng yáng lóu píng liú shuǐ chuán rén   wàng yuǎn shān tiān chóu    
nán xuě chéng zhào wǎng   běi xuān chūn chā huā yóu ruò lùn shì huàn fēi èr   zi róng shuō kuì xiū